Tháng Bảy âm lịch lại về.
Ngoài phố, những tán cây vẫn đẫm mình sau cơn mưa hạ bất chợt đến rồi đi. Dòng đời ngoài kia vẫn hối hả với bao lo toan thường nhật. Chỉ có một điều đã mãi mãi đổi thay: Mẹ không còn trở về nữa.
Với những người con đã mất mẹ, tháng Bảy luôn là một khoảng lặng rất riêng. Không hẳn vì những ngày mưa tháng Bảy buồn hơn, mà bởi đây là mùa lòng người dễ chùng xuống nhất khi nghe nhắc về hai tiếng “mẹ ơi”, về mùa Vu Lan báo hiếu và về một người phụ nữ đã dành trọn cả cuộc đời để chở che cho mình.
Khoảng Lặng Khi Mẹ Đã Đi Xa
Khi còn mẹ bên đời, tháng Bảy có lẽ cũng chỉ như bao tháng ngày bình thường khác. Nhưng khi mẹ đã đi xa, nhìn dòng người cài hoa hồng đỏ mùa Vu Lan, lòng ta bỗng nghẹn lại.
Có người vẫn còn một mái ấm để tìm về sau giông bão.
Có người vẫn còn một số điện thoại để gọi mỗi khi mỏi mệt.
Có người vẫn được nghe tiếng mẹ gọi thân thương: “Con đã ăn cơm chưa?”
Còn mình thì không.
Điều làm ta cay mắt nhất đôi khi chẳng phải là những điều lớn lao, mà chính là sự vắng bóng của những thanh âm dung dị, bình thường nhất ấy.
Ký Ức Đọng Lại Trong Từng Điều Rất Nhỏ
Chỉ khi mẹ rời cõi tạm, ta mới thấm thía rằng mẹ từng hiện diện sâu đậm trong từng góc nhỏ của cuộc sống:
Chiếc áo cũ vẫn còn phảng phất hương thơm quen thuộc treo nơi góc tủ.
Cái chén, chiếc khăn mẹ từng dùng mỗi ngày.
Một số điện thoại đã lưu bao năm trong danh bạ nhưng sẽ chẳng bao giờ còn ai bắt máy.
Những đồ vật ấy với người ngoài có thể chẳng mang giá trị gì, nhưng với một người con mất mẹ, đó là cả một trời ký ức. Một buổi chiều ngang qua quán quen thấy món ăn mẹ thích, một làn gió thoảng mang theo mùi hương của ngày xưa… mẹ đã đi xa, nhưng tình thương và bóng hình của mẹ vẫn âm thầm sống trong từng nhịp thở của con.
Những Lời Yêu Thương Chưa Kịp Trao
Khi mẹ còn sống, chúng ta luôn tự huyễn hoặc rằng mình còn nhiều thời gian:
“Để mai rồi con nói…”
“Cuối tuần rảnh con sẽ gọi về…”
“Khi nào công việc bớt bận, con sẽ đưa mẹ đi chơi…”
Thế rồi một ngày, hai chữ “khi nào” ấy bỗng hóa thành vô tận. Một lời xin lỗi vụng về chưa kịp nói, một cái ôm thật chặt từng ngại ngùng, hay chỉ một câu giản đơn: “Con thương mẹ nhiều lắm”… Tất cả đành gửi lại vào cõi thinh không.
Báo Hiếu Đâu Chỉ Dành Cho Người Còn Mẹ
Mùa Vu Lan là mùa báo hiếu, nhưng chữ Hiếu không khép lại khi đấng sinh thành khuất bóng. Với những người đã mất mẹ, lòng biết ơn vẫn luôn được tiếp nối theo những cách thật nhẹ nhàng:
Một nén hương trầm thơm ngát, một lời nguyện cầu an yên.
Một bữa cơm thanh đạm tưởng nhớ nơi góc nhà.
Một việc thiện lành được gửi trao để hồi hướng công đức cho mẹ.
Và trên hết, là sống một cuộc đời thật tử tế, giữ trọn những lời mẹ từng răn dạy.
Mẹ không cần con báo đáp bằng mâm cao cỗ đầy. Điều người để lại nơi trần thế có lẽ chỉ là mong muốn thấy con mình sống an yên, mạnh mẽ và trọn vẹn nghĩa nhân.
Nỗi Nhớ Hóa Thành Sự Dịu Dàng
Mưa tháng Bảy rồi cũng sẽ tạnh. Mùa Vu Lan rồi cũng sẽ qua đi. Nhưng nỗi nhớ mẹ thì chẳng đóng khung trong bất kỳ ngày lễ nào. Ta có thể nhớ mẹ vào một buổi sáng sớm tĩnh lặng, trong một buổi chiều mưa tan tầm, hay giữa một bữa cơm sum họp gia đình.
Thời gian trôi qua, nỗi đau xé lòng thuở ban đầu rồi sẽ dần hóa thành sự dịu dàng. Nước mắt ngày nào sẽ nhường chỗ cho nụ cười an yên khi nhớ về những kỷ niệm đẹp. Từ câu hỏi thắt lòng “Sao mẹ vội bỏ con đi?”, tâm hồn ta sẽ lắng lại thành một lời tri ân sâu sắc:
“Cảm ơn cuộc đời, vì đã cho con được làm con của mẹ.”
Mẹ Vẫn Luôn Ở Đây, Trong Trái Tim Con
Mẹ có thể đã rời khỏi thế gian, trôi về miền mây trắng hay gửi thân xác mình hòa vào lòng biển cả bao la. Nhưng tình yêu của mẹ chưa bao giờ mất đi. Tình yêu ấy đang hiện hữu trong cách ta thương yêu con cái, trong sự nhẫn nại ta dành cho đời, và trong lòng trắc ẩn ta trao cho những mảnh đời xung quanh.
Mỗi khi chúng ta sống tốt hơn một chút, một phần cuộc đời của mẹ lại đang được viết tiếp rạng rỡ hơn.
Tháng Bảy này, hãy dành cho mẹ một khoảng lặng bình yên trong tâm hồn. Không cần nghi thức cầu kỳ, chỉ cần giữ mãi một niềm tin: Mẹ đã đi xa, nhưng trong trái tim con, mẹ chưa bao giờ thật sự rời đi.
Tháng Bảy lại về.
Con nhớ mẹ rất nhiều…
Góc Tri Âm – Thuytang.com | Lắng nghe những tiếng lòng, cùng bạn nâng niu từng ký ức thiêng liêng.


.png)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét